Ngày ấy anh luôn ở bên cạnh em, anh làm tất cả mọi chuyện để em được vui kể cả việc trả lời những câu hỏi vu vơ của em. Anh luôn có cách làm cho em vui, khiến em không thể ngừng cười mỗi khi ở bên anh. Anh luôn an ủi những khi em buồn, che chở cho em mỗi khi em thấy cô đơn. Vì thế em luôn nghĩ rằng anh chính là chỗ dựa vững chắc cho em ngày ấy, bây giờ và mãi mãi.
Nhưng rồi cho đến 1 ngày, em chợt cảm thấy trong anh có sự đổi khác. Những lúc em cần đến anh, anh vẫn có mặt bên cạnh em nhưng dường như không phải là anh của em ngày nào. Anh hay tránh nhìn vào mắt em khi nói những lời yêu thương, anh không còn nói những câu nói đùa khiến em phải bật cười đến quên cả mọi sự buồn phiền trong cuộc sống.Rồi cũng có lúc em không thể chịu đựng hơn được nữa và em đã....
Em hỏi anh có bao giờ anh thôi không còn yêu em?
Anh trả lời em rằng cuộc tình chúng mình không bao giờ tan
Em hỏi anh đến khi nào anh đi chung đường người ta?
Anh cười với em rằng tình yêu đôi ta mãi chung một đường
Và cũng như mọi khi em đã tin vào những câu trả lời của anh, em không biết là do em ngốc đến nỗi tin tất cá những lời anh nói, hay là do trái tim em muốn điều anh nói là sự thật.
Nhưng sự thật bao giờ cũng thật phũ phàng phải không anh? Em không bao giờ tin vào sự thật đó ngay cả lúc anh đã mãi mãi rời xa em, lấy đi tất cả tình yêu và lấy đi cả nhưng giấc mơ ngọt ngào mà ta đã danh cho nhau.
Nhưng sao hôm nay anh đã đi xa em rồi
Như con sông kia đến lúc cạn khô
Em đây ngây ngô khóc than đêm ngày
Mong sao nước mắt lấp đầy con sông kia
Em đã khóc, khóc cho em và khóc cho cuộc tình của đôi ta. Em khóc tưởng chừng như có thể lấp đầy cả con sông kỉ niệm. Em khóc để nước mắt cuốn trôi hết những buồn tủi, và hờn ghen của mình. Em khóc để có thể được có anh như ngày nào.
Và khi em biết dù nước mắt em có lấp đây con sông ngày ấy, anh cũng không còn là của em, anh cũng sẽ không trở về bên em, và em đã mãi mãi mất anh thật rồi, thì em đã oán trách anh..
Sao khi xưa anh không nói với em đôi lời
Tình yêu đôi ta có lúc tàn phai
Cho con tim em xót xa mong chờ
Chờ tan cơn mưa mây sẽ lại bay
Em trách anh ngày xưa sao không nói rằng sông có lúc sẽ cạn, mây có lúc sẽ ngừng bay và cuộc tình đôi ta cũng thế mà thôi. Anh sẽ có lúc thôi không còn yêu em, anh sẽ có lúc không còn ở bên cạnh em, sẽ có lúc anh để em lại một mình. Sao ngày xưa anh không nói để bây giờ khi anh đã ra đi, em sẽ không cảm thấy xót xa, em sẽ không cần phải chờ đợi hoài một bóng hình dù biết rằng người đó sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng cho dù việc gì xãy ra em vẫn muốn nói với anh:
Rồi mai này, ừ mai này đây
Sẽ có người lo cho em từng bước
Dạy em biết đặt niềm tin vào phía trước
Vào tương lai, vào sức mạnh của tình yêu
Người ấy mai này dù mạnh mẽ đến bao nhiêu
Biết nhịn, biết chìu, biết nâng khi em ngã
Người ấy mai này dù biết làm tất cả
Em vẫn chẳng quên rằng: Đó không phải là ANH"

0 nhận xét: