Em khóc, nhưng thấy lòng thanh thản. Mình yêu nhau vất vả quá anh ạ. Những giận hờn, những nỗi niềm không thể nói ra cứ day dứt trong anh và em.
Chia tay, không lý do cụ thể, không ai đúng ai sai, cơ hồ như bỗng lãng quên một lúc, rồì sẽ nhớ, nồng nàn hơn. Nhưng đó là sự thật, dù mỗi lần nghĩ về anh em lại thấy nhoi nhói trong tim. Như lúc này đây, ngồi nghe Thanh Lam hát Chia tay hoàng hôn của nhạc sĩ Thuận Yến mà cứ muốn khóc.
"Chia tay anh chia tay hoàng hôn. Chia tay anh chia tay hàng cây. Em mang theo về tình yêu và nỗi nhớ, em mang theo về con tim cô đơn".
"Chia tay anh chia tay hoàng hôn. Chia tay anh chia tay hàng cây. Em mang theo về tình yêu và nỗi nhớ, em mang theo về con tim cô đơn".
Kết thúc chuỗi ngày mãi hoài nghi. Em luôn luôn lo sợ, không biết anh sẽ vuột khỏi tay lúc nào. Bây giờ em đã đuối sức. Con tim em quá bé nhỏ, nó không đủ sức để suốt đời gồng gánh những bất ổn.
Phải lâu lắm em mới quen được khoảng trống không anh, mới quên được một người từng là tất cả trong em. Có thể mai kia em sẽ nuối tiếc, vì em yêu anh nhiều thế. Nhưng cuộc sống của con người luôn phải đối mặt với những lựa chọn, dù đau đớn, và em muốn tìm sự thanh thản cuối cùng của lòng mình.
"... Em phải về, thôi xa anh thôi. Hoàng hôn yên lặng cũng theo về".
Phải lâu lắm em mới quen được khoảng trống không anh, mới quên được một người từng là tất cả trong em. Có thể mai kia em sẽ nuối tiếc, vì em yêu anh nhiều thế. Nhưng cuộc sống của con người luôn phải đối mặt với những lựa chọn, dù đau đớn, và em muốn tìm sự thanh thản cuối cùng của lòng mình.
"... Em phải về, thôi xa anh thôi. Hoàng hôn yên lặng cũng theo về".
Rồi em sẽ quên, sẽ phải khác đi dù chẳng dễ gì vứt bỏ nỗi đau lại phía sau. Tất cả sẽ chỉ là cái vấp hơi đau, sẽ đứng lên và đi tiếp, thế thôi anh ạ.
"Gởi lại cho anh trái tim thắp lửa. Gởi lại cho anh một nửa vầng trăng"...
"Gởi lại cho anh trái tim thắp lửa. Gởi lại cho anh một nửa vầng trăng"...

0 nhận xét: